Những bài thơ hay tự sáng tác về thầy cô giáo nhân ngày 20/11

Ngày Hiến chương Nhà giáo hằng năm là dịp để thể hiện tình cảm quý mến và tri ân sâu sắc những người thầy, người cô đã bảo ban dạy dỗ và dìu dắt chúng ta nên người. Hãy cùng tìm hiểu và gửi những bài thơ hay và ý nghĩa nhất về thầy cô giáo tự sáng tác nhân dịp này!

-> Ý nghĩa ngày 20/11

Dù vẫn còn đang học hay không còn ngồi trên ghế nhà trường thì lòng biết ơn sâu sắc, lòng kính trọng đến các cô, các thầy vẫn còn mãi. Chính những cảm xúc đong đầy này là nguồn cảm hứng bất tận để viết lên những vần thơ hay về thầy cô giáo.

Những bài thơ về thầy cô tự sáng tác tuy mộc mạc nhưng chan chứa tấm lòng chân thành và trái tim hướng về ngày Hiến chương Nhà giáo.

Không cần cứ phải chọn những món quà vật chất ý nghĩa dành tặng thầy cô giáo mới thể hiện tấm lòng tri ân thầy cô. Bởi lẽ những món quà này chỉ mang tính vật chất. Cùng với những những tấm thiệp, những lời chúc hay thì gửi tới những thơ về thầy cô ngày 20 tháng 11 là cách để thể hiện tình cảm chan chứa của học sinh, sinh viên trong ngày tôn vinh công lao to lớn của các thầy cô.

Những bài thơ thầy cô 20-11 tự sáng tác dành tặng thầy cô luôn là món quà ý nghĩa tuyệt vời. Để có thể sáng tác được những bài thơ thơ hay về thầy cô 20-11, tác giả cần thật tâm có tình yêu và sự kính trọng với thầy cô. Thầy cô sẽ thấy rất vui lòng khi nhận được món quà ý nghĩa thể hiện tấm lòng trân trọng của các học sinh thân yêu dành cho mình.

Sau khi xem qua những bài thơ 20/11 mẫu sau đây chắc hẳn bạn đọc sẽ có thể tự sáng tác một bài thơ 20/11 gửi tặng thầy cô. Cùng tham khảo ngay!

1. NGƯỜI TRÒ CŨ

Con như cánh chim trời bay đã mỏi

Thấy lạc loài giữa biển lớn mông mênh

Kỷ niệm còn một thuở chẳng mang tên

Giữa cô đơn… chợt quên rồi chợt nhớ …

 

Đã lâu rồi phai nhòa màu trang vở

Bài thơ còn dang dở chẳng thành câu

Đến bây giờ biết tìm lại ở đâu

Mái trường cũ, Thầy cô, bè bạn cũ.

 

Đâu phải cơn mơ trong vô vàn giấc ngủ

Đâu phải là một phút vắng xa thôi

Lễ Trưởng thành ngày ấy đã chia phôi

Trường ở lại… quãng đời xưa ở lại…

 

Con chợt muốn thời gian quay ngược lại

Lớp học còn nguyên vẹn chỗ ngồi xưa

Con thẫn thờ qua ô cửa trông mưa

Cánh phượng mỏng đừng vô tình rơi vội.

 

Con vẫn muốn đừng bao giờ thay đổi

Con sẽ còn mãi nhỏ bé thế thôi

Bè bạn cũ đừng mỗi người mỗi lối

Ký ức đừng xa lạ với con đây.

 

Lễ Hiến Chương vẫn cứ thế tràn đầy

Nhịp lời ca kết đoàn và hoa đỏ

Công ơn Thầy từ những ngày xưa đó

Đến bây giờ nào có thể phôi phai?

 

Con ước gì ngày ấy với hôm nay

Con vẫn là con…của một thời thơ dại

Tình yêu xưa sẽ vẫn còn tồn tại

Thầy cô còn lời giảng vẫn đâu đây.

 

Mái trường xưa bao năm rồi vẫn vậy

Dẫu đã già, tưởng cũ đã rêu phong

Nhưng vẫn cứ vươn lên như sóng biển được dòng

Nhưng con giờ…đã mang danh… trò cũ..

 

Bao năm rồi như lạc dòng nước lũ

Đời mang con qua muôn vạn ngã đường

Mà trong lòng vẫn trọn một tình thương

Một nỗi nhớ gởi về trường nơi ấy!

 

Bao năm rồi trường nơi xa có thấy

Có nghe chăng bao thế hệ học trò

Đã ra đi về phương trời nào đó

Dẫu xa xôi vẫn đợi có ngày về…!

N.K

2. THẦY ƠI!

Con trở về bên lớp học năm nao

Bài học cũ còn nguyên lời thầy giảng

Hai mươi năm đường đời nào thanh thản?

Đã đôi lần quên bóng dáng người xưa.

 

Ngày đầu tiên đến lớp dứơi cơn mưa

Con tìm nắng trong làn mây màu xám

Cánh chim nhỏ run rẩy trời u ám

Chợt hót vang khi thấy mặt trời lên.

 

Thầy đến lớp trên những bứơc thân quen

Con rộn rã trái tim non nớt nhảy

Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt không tên

Mà sao con cứ gọi “tình thầy” mãi?

 

Thầy đưa thước gõ nhịp đều buổi mai

Tiếng ê a – bài vỡ lòng – ngọng nghịu

Nắng ban sớm vờn suơng mờ nũng nịu

Ngoài sân truờng chim ríu rít hàng me.

 

Rồi hùa nhau cất sách vở ngày hè

Tiếng ve gọi trong mùa xao xác lá

Con ôm mộng một chân trời xa lạ

Nhón đôi chân – chạy khẽ – nhịp thời gian.

 

Giã biệt thầy theo dấu những ngày mưa

Bứớc chân con lại thênh thang ngày mới

Những nấc thang cứ lên dần cao vợi

Chưa một lần kịp ngoảnh lại hôm qua.

 

Rồi thổn thức mùa hạ cuối cùng xa

Tà áo trắng thứơt tha trong chiều gió

Chưa một lần vắng bóng nơi đầu ngõ

Bỗng vụt bay về miền kí ức xanh.

 

Còn lại thầy nơi cổng truờng vắng tanh

Bứơc chân nhỏ đi qua đời bỏ ngỏ

Tận đáy lòng chưa quên lời nhắc nhở

Cảm ơn thầy cho những buổi hôm xưa!

Phan Hy

3. ĐƯỜNG XƯA

Một chiều bước lại đường xưa

Nghiêng nghiêng bóng nắng, đung đưa lá vàng

Một thời bỏ bến sang ngang

Trường xưa vẫn đó ai còn nhớ không?

 

Nhớ người lữ khách qua sông

Nhớ ông lái vẫn long đong đời chèo

Bao nhiêu tâm huyết mang theo

Một tay ông viết vào dòng ước mơ.

 

Nhớ màu áo trắng ngây thơ

Hồn nhiên tuổi tím mong chờ tóc mây

Nhớ trang lưu bút chuyền tay

Dòng thư viết vội nhòe cay mắt người.

 

Ngày chia tay phút ngậm ngùi

Đôi lời chưa nói vùi vào ngày xưa

Bước người lãng đãng chiều mưa

Đánh rơi kỉ niệm vào miền chứa chan.

 

Ve sầu cất tiếng kêu than

Niềm riêng khắc khoải đổ vàng góc sân

Lòng ai thảng thốt bâng khuâng

Đánh rơi giọt lệ, cố nhân gọi thầm!

 

Mùa xưa gửi trọn ngàn năm

Thời gian xin hãy nằm yên giấc vàng

Đã nghe tiếng gọi mùa sang

Lại thêm hạ nữa mơ màng miền xa.

 

Thời gian ơi đừng vội qua

Cho ta về với mùa hoa năm nào…

Lã Hoài Mai

4. CON VỀ TRƯỜNG

Con về trường ngày nắng lạ lao xao

Lòng chợt nhớ tháng năm nào qua trước

Lễ Trưởng Thành mắt con buồn ươn ướt

Cả cuộc đời sao quên được, Thầy ơi!

 

Đó là lần đầu con biết trong đời

Cảm giác ra đi lại buồn đến thế

Từ mái trường đến bảng đen, bàn ghế

Dáng Thầy quen, cửa lớp bước trở về.

 

Con nhớ hoài bóng dáng dễ gì quên

Tay cầm phấn viết lên từng con chữ

Vai áo bạc theo thời gian chẳng giữ

Cả đời Thầy cứ lặng lẽ hi sinh.

 

Con về đây để tìm lại chính mình

Tìm buổi học của những ngày tháng ấy

Mái trường này bao năm rồi vẫn vậy

Gắn bó cùng Thầy – năm tháng đổ rêu phong.

 

Chẳng biết Thầy có còn nhớ hay không

Những ngày mưa tiếng trống trường điểm vội?

Cả Thầy trò ướt mưa nhìn thật tội

Cặp sách che khô mà ướt nửa thân người.

 

Con ước gì lần nữa sống lại đây

Trong bài giảng của Thầy ngày xưa ấy

Ước lớp học, bạn bè thân còn đấy

Và đâu đây lại vang vọng tiếng Thầy.

 

Con muốn lòng đầy lại những trang thơ

Những bài học mà đến giờ vẫn nhớ

Bàn tay gầy, gò lên từng trang vở

Giáo án Thầy chở nặng ước mơ con.

 

Phấn cầm tay Thầy viết mãi cũng mòn

Mà cái tâm thì vẫn còn nguyên sáng

Cứ âm thầm khua mái chèo năm tháng

Bến đò Thầy chở nặng, chẳng mang tên.

 

Con trở về từ biển lớn mông mênh

Tìm vòng tay hiền lành Thầy che chở

Nhớ ánh mắt ngày nào con rất sợ

Giờ đón con như một thuở đợi chờ.

 

Con trở về bụi phấn vẫn rơi rơi

Mái tóc Thầy lại thêm nhiều sợi bạc

Màu thời gian phủ thêm nhiều mờ nhạt

Trong nắng chiều bụi phấn vẫn xôn xao.

 

Con trở về nhìn lại nét thanh cao

Những người Thầy cả đời theo nghề giáo

Trang giáo án vẫn dày màu phấn trắng

Tấm bảng đen mãi nặng bóng ơn Thầy.

 

Con về tìm kỷ niệm ở quanh đây

Mắt bỗng cay lại nhớ mình ngày đó

Cảm ơn Thầy vì những gì con có

Ngày hôm nay là tất cả do Thầy.

 

Trở về đây trong ngày lễ Hiến Chương

Hoa dâng Người trên bước đường sư phạm

Ơn của Thầy bên mái trường xưa ấy

Xin mang theo mãi nguyên vẹn, tràn đầy.

N.K

5. NHỚ THẦY CÔ

Nhớ mái trường thời phấn trắng bảng đen

Lớp học cũ những ngày lao xao nắng

Thời gian qua để yên từng khoảng lặng

Chạm vô tình mới thấy mắt cay cay.

 

Người đi rồi nên nào có đâu hay

Lớp học cũ giờ đón người trò mới

Một góc lòng rêu phong trong chờ đợi

Nhớ quên gì mà mãi chẳng về thăm?

 

Trang vở còn lưu lại cả tháng năm

Màu mực cũ chưa vội nhòe nét chữ

Kỷ niệm ấy cả đời này vẫn giữ

Đã qua rồi mà như cứ vừa đây.

 

Ai bước về trường cũ chiều nay

Lễ Hiến Chương ngày nào còn hay mất?

Ai đã nhặt chiếc lá vàng đem cất

Héo mất rồi sao vẫn chẳng buông đi?

 

Đứng giữa giảng đường đại học đôi khi

Muốn tìm lại ngày Hiến Chương năm ấy

Nơi góc lớp một màu hoa giấy

Tiếng hát mừng vang giữa lớp đâu đây…

 

Mái trường xưa bóng dáng của Cô Thầy

Bài học dở dang đến bây giờ vẫn nhớ

Thèm được hát ngây thơ như một thuở

Ôm bó hoa dâng trước lớp trao Người…

N.K

6. MÃI MÃI KHẮC SÂU ƠN NGHĨA CÔ THẦY

Giờ lớn lên con đi khắp phương trời

Bè bạn cũ đã thành bè bạn mới

Mái trường xưa không một lời thăm hỏi

Quên đâu rồi thuở mười mấy ham chơi?

 

Giờ lớn lên lặn lội giữa dòng đời

Bao lần hứa sẽ về… rồi hẹn lại

Liên lạc cũ thăng trầm rồi cũng mất

Thời gian nào có ở đợi chờ ai.

 

Tự dưng thèm một cái khẽ len tay

Nhè nhẹ thế! Một thời còn áo trắng

Cái xoa đầu mang ơn sâu nghĩa nặng

Ai bằng lời mà nói hết đươc đâu.

 

Một đời người dài ngắn được bao lâu

Nên ký ức đành cất vào đâu đó

Chỉ nỗi nhớ một đôi lần nhắc nhở

Nghẹn trong lòng, câu hỏi: Có về không?

 

Chuyến đò năm nào người đã chở sang sông

Đâu cần chúng con quay về câu ơn nghĩa

Có những điều sâu trong lòng hơn thế

Con đã làm gì xứng đáng hay chưa?

 

Mái trường này ngày ấy có tiễn đưa?

Sao lòng người đi vấn vương nhiều đến vậy

Một sớm mai bừng mình thức dậy

Lại muốn trắng áo dài, lại muốn cặp chéo vai…

N.K

7.  KHẮC GHI CÔNG ƠN CÔ THẦY

Hôm nay, đứa bạn cũ gọi mình

Hỏi lễ Hiến Chương có về thăm trường cũ

Hay cả bọn hẹn nhau cùng về một lượt

Thăm thầy cô, bè bạn… cũng lâu rồi…

 

Chợt nhớ hôm kia trên đường về check vội

Bạn nhắn tin cô chủ nhiệm hưu rồi

Mấy chục năm lái đò, cầm phấn

Cô trở về với mái tóc pha sương.

 

Những lớp học trò đi muôn ngả, muôn phương

Chỉ có ngả trở về là lưa thưa vài đứa

Bao lần hẹn rồi bao lần lỗi hẹn

Chỉ biết thở dài, tại cuộc sống bon chen.

 

Tự dưng thèm một tiếng gọi thân quen

Bên hiên lớp bạn bè xưa đứng đợi

Nhớ những ngày lật từng trang vở mới

Khép một phần đời vào lưu bút thời gian.

 

Phố xá, thị thành cuộc sống lắm thở than

Lễ Hiến chương hoa đầy bên hè vắng

Tiếng trống tan trường giữa trưa đầy nắng

Biết tặng cho ai giữa những lạ xa này?

N.K

Bên cạnh những bài thơ hay và ý nghĩa nhất về thầy cô giáo tự sáng tác ở trên, sau đây là một số câu ca dao cùng chủ đề.

 

Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy

Nghĩ sao cho bõ những ngày ước mong.

***

 

Gươm vàng rớt xuống Hồ Tây

Ơn cha nghĩa trọng công thầy cũng sâu.

***

Mấy ai là kẻ không thầy

Thế gian thường nói đố mày làm nên.

***

Ơn thầy soi lối mở đường

Cho con vững bước dặm trường tương lai

***

Bẻ lau làm viết chép văn

Âu Dương có mẹ dạy răn như thầy.

***

Vua, thầy, cha, ấy ba ngôi

Kính thờ như một, trẻ ơi ghi lòng.

***

Mẹ cha công đức sinh thành

Ra trường thầy dạy học hành cho hay.

***

Mười năm rèn luyện sách đèn

Công danh gặp bước, chớ quên ơn thầy.

***

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.

***

Dốt kia thì phải cậy thầy

Vụng kia cậy thợ thì mày làm nên.

***

Trên đây là những bài thơ hay và ý nghĩa nhất về thầy cô giáo tự sáng tác chan chứa tình cảm của học trò hướng về những người thầy, người cô mến yêu. Những vần thơ tình cảm, đầm ấm này chắc hẳn sẽ khiến bạn đọc không khỏi xao xuyến khi đọc. Có thể sử dụng những bài thơ về thầy cô ý nghĩa này cho báo tường hoặc đơn giản là để cảm nhận những xúc cảm chân thành của trái tim hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam.

<!–

Chuồn Chuồn Ơ – Vntrip.vn

–>

 

Nguồn vntrip.vn: https://www.vntrip.vn/cam-nang/tho-hay-tu-sang-tac-ve-thay-co-giao-93363

0
Những điểm check in không thể bỏ qua ở Tây Ninh Du lịch Huế đi trốn nóng ở đâu?
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments